"Sự trưởng thành bắt đầu ngay khi ta thú nhận lỗi lầm, và tha thứ cho chính bản thân mình".
Tôi khóc cho lỗi lầm ngày hôm qua không biết trân trọng những gì mình đang có. Tôi nhớ mọi người, nhớ, nhớ, nhớ nhiều lắm!
Sáng thức giấc tự nhiên bắt gặp một nỗi niềm mênh mông khó tả. Tụi bạn trong phòng đã đi học tự lúc nào, tôi bước ra ban công. Cơn gió dịu dàng lướt qua người. Lạnh. Cái lạnh đầu mùa khiến lòng mình nôn nao lạ. Đông đã về rồi, một chút không khí của ngày Giáng Sinh thoáng hiện. Lại xa xôi, cảm giác như mình đã đánh mất một cái gì, không hẳn là vỡ tan, nhưng luyến tiếc và chợt thèm một vòng tay để lắp đi những khoảng trống lạnh lùng.
Đọc thêm»

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét