Tôi hiểu ra rằng với họ, tôi như một con người đi ngang qua cuộc đời, tô điểm cho một thời tuổi trẻ oanh oanh liệt liệt của họ.

Thế mà với tôi, họ giống như cơn bão cuốn trôi tất cả, chỉ để lại đống gạch vụn đổ nát để rồi mãi về sau này, ai đó vẫn cặm cụi nhặt nhạnh - hy vọng có thể xây lại lâu đài màu hồng ngày xưa.
Đọc thêm»
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét