Cứ thế, thay vì những yêu thương ban đầu, chúng tôi dần khó chịu với nhau nhiều hơn, những trách móc và giận hơn cứ tăng dần theo cấp số cộng, thậm chí là cấp số nhân. Và rồi khi tôi bắt gặp anh ngồi cafe với bạn. Anh ngồi ở bàn cách bàn tôi chỉ là một vách ngăn dựng hờ, chia không gian quán cafe thành những góc riêng tư. Ban đầu tôi định chạy qua trách móc anh, vì rõ ràng hôm nay khi tôi hẹn anh thì anh bảo bận họp trên công ty. Nhưng rồi, khi cuộc nói chuyện của anh với anh bạn kia chuyển sang chủ đề là tôi, thì tôi ngồi xuống.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét