Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Ngốc à... anh đâu có khóc... truyện ngắn

Nó khẽ mở cánh cửa phòng anh, anh đang ngồi trước của sổ, mắt nhìn xa xăm buồn bã.
Có lẽ anh chưa biết sự hiện diện của mình ( Nó thoáng nghỉ vậy..). Nó rón rén bước lại gần anh…
- Đi ra ngoài dùm tao cái đi!!
(Ý siêu thế, biết mình vào luôn) Nó chạy lại trước mặt anh, cúi xuống nhìn qua nhìn lại:
- …Hì, Hai nhớn rùi mà còn khóc nhè nghen, lêu lêu.
Ngốc à... anh đâu có khóc... truyện ngắn
Đọc thêm»

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét