Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Rồi thời gian sẽ xóa nhòa.... Tôi hiểu thế!

Lặng lẽ nhìn về một góc, tôi ngồi gục đầu lên gối mình và hình dung lại nụ cười của người ấy.

Rồi thời gian sẽ xóa nhòa.... Tôi hiểu thế!

Có lẽ đã rất lâu, rất lâu rồi tôi đã không được thấy nụ cười ấy nữa, nụ cười mà khi xưa chẳng bao giờ tôi nghĩ nó là quan trọng. Người ấy đã ở bên cạnh tôi, lúc lặng lẽ khi lại sôi nổi. Người ấy đối với tôi như một điều đương nhiên trong cuộc sồng, như một người thân luôn bên cạnh tôi. Và cái ý nghĩ “một ngày nào đó, tôi và người ấy sẽ nhìn nhau như 2 kẻ xa lạ” khi đó chỉ là một câu chuyện đùa đối với tôi.

Đọc thêm»

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét