Cuộc sống này đã có mấy ai đủ cam tâm và đành lòng chấp nhận để yêu thương cách xa mình? Hoặc họ sẽ đau khổ khôn nguôi trong mộng mị ảo tưởng, hoặc họ sẽ lặng thinh khước từ tất cả. Yêu cứ tưởng phải là yêu người nhưng kỳ thực sâu xa nhiều người đâu biết rằng chính tình yêu bản thân mình có những khi đã vượt lên trên tình cảm dành cho người thương để đến khi người đi, ta vì những hạnh phúc đã từng cứ mãi ích kỷ giữ lại người trong ràng buộc câu hứa, lời thề, trong trách nhiệm. Cứ mãi trói chặt yêu thương và sự ích kỷ lại với nhau để dần dà cả hai cùng chết, để kỉ niệm héo úa trong tổn thương và trách móc. Thế mới biết yêu một phần là có nhau, là giữ nhau nhưng một phần yêu cũng chính là biết buông tay.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét